Bí ẩn trong khuôn viên trường che giấu sự định kiến. Tất cả đều diễn theo kịch bản. Nụ cười, nước mắt, những cái ôm chỉ là đạo cụ và gợi ý. Sự giám sát và luật lệ trói buộc. Hãy sống thật với chính mình, nhưng hãy thoát khỏi xiềng xích. Nhân vật chính: một trò chơi phản định kiến về sự giả trang và tự chuộc lỗi. Hệ thống viết nên kịch bản, nguyên tắc của bạn quyết định. Người mới, vở kịch bắt đầu.
【Lời nói đầu】
Cả thế giới là một sân khấu, nhưng trái tim vẫn hướng về nhà.
Câu chuyện này hoàn toàn là hư cấu. Bất kỳ sự tương đồng nào với thực tế—
có thể không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà là sự phản ánh những lựa chọn mà tất cả chúng ta đều đã phải đối mặt ở những ngã rẽ tương tự trong cuộc đời.
Nhân vật chính là một trò chơi tương tác về chống lại sự ràng buộc, miêu tả một hành trình kịch tính của sự giả vờ và tự chuộc lỗi. Kịch bản được viết bởi hệ thống, nhưng kết thúc được quyết định bởi chính nguyên tắc của bạn.
Màn trình diễn trong khuôn viên trường kết hợp với chút hồi hộp nhẹ nhàng tạo nên cốt lõi của câu chuyện này. Nó tập trung vào sự trưởng thành trong thế giới thực, thoát khỏi lối kể chuyện lãng mạn thông thường.
Trên hết, đây là một bài thơ tài liệu dành tặng cho mỗi người trẻ đang đấu tranh giữa lý tưởng và thực tế.
Trò chơi xoay quanh hoàn toàn vào màn trình diễn. Nó nói về diễn xuất—nhưng không chỉ về diễn xuất.
Nó cũng nói về sự giả vờ, nhưng cuối cùng là về—làm thế nào để giữ gìn một chút chân thực trong một cuộc sống mà sự giả vờ là không thể tránh khỏi.
【Bối cảnh câu chuyện】 Chào mừng đến với Lớp học Cao cấp của Học viện Nghệ thuật Biểu diễn Jinglin.
Được biết đến như "Học viện Quân sự Võ Hoàng của Ngôi sao", đây là con đường dẫn đến vinh quang mà vô số người mơ ước được vươn tới. Nhưng hãy nhớ rằng—ánh đèn sân khấu không bao giờ soi sáng sự thật; nó chỉ tạo ra bóng tối.
Trong trò chơi này, bạn sẽ vào vai "Lusheng", người bước vào trò chơi. Khoảnh khắc bạn bước qua cổng trường, bạn không còn là khán giả nữa. Bạn trở thành một phần của sân khấu. Mọi người ở đây đều đang đóng một vai—kể cả chính bạn. Nụ cười của họ là một phần của kịch bản. Nước mắt của họ đã được tập dượt. Những cái ôm của họ có thể được dàn dựng cho màn tiếp theo.
Hãy luôn nhớ:
Mỗi lời họ nói đều là lời thoại. Mỗi giọt nước mắt họ rơi đều là đạo cụ. Mỗi ánh nhìn họ dành cho bạn đều đang chờ đợi phản hồi của bạn.
Hệ thống đang quan sát bạn. Nó không nói, nhưng nó ghi lại. Nó ghi lại xem bạn có vỗ tay đúng lúc, có khóc đúng lúc, có bộc lộ con người thật của mình trong lúc "ứng biến" hay không.
Những quy tắc đang định hình bạn. Có hình phạt cho việc đến muộn và hình phạt cho việc rời đi sớm. Nhưng hình phạt nghiêm khắc nhất là điều này—bạn quên mất rằng mình đang diễn xuất.
Nếu bạn bắt đầu tin rằng họ yêu bạn, nếu bạn bắt đầu cảm thấy mình thuộc về nơi này, nếu bạn nhìn vào gương vào đêm khuya và không còn nhận ra chính mình nữa…
Thì bạn đã rơi vào bẫy rồi. Bên dưới cái bẫy không phải là sân khấu, cũng không phải là lối thoát—mà là vực thẳm. Bạn phải luôn cảnh giác giữa những lời dối trá. Hãy lắng nghe sự thật giữa những dòng đối thoại. Hãy tìm kiếm, trong những dòng chữ ẩn sau kịch bản, con người chưa được gán cho một vai diễn nào.
Chào mừng, tân sinh viên.
Mời nhận kịch bản của bạn.

*****CHÚ Ý*****
Tham gia Group để thảo luận, trợ giúp và cập nhật những thông tin mới nhất nhé 👉 Join Group